Đạo đức trong việc Review sách

Tôi vừa mới gửi đi toàn bộ bản đánh giá cho một cuốn sách chúng tôi mới phát hành vào mùa xuân vừa rồi, và thật khó để biết được ai sẽ là người đánh giá nó. Tôi đã gửi bản đánh giá đó đến những nhà bình luận sách có tiếng, tuy nhiên tôi không hi vọng lớn lắm. Tôi đã cho họ một không gian giới hạn để họ điền vào những cuốn sách mà họ nhận được. Tôi mong rằng, một vài người sẽ đủ lịch sự để có thể đọc cuốn sách và viết một vài từ về nó, một vài từ hoặc không.

Nếu như tôi muốn biết về các nhà bình luận sách hoạt động như thế nào thì chúng tôi đã biết được nó nhờ ngày hôm nay. The National Book Critics Circle đã công bố kết quả từ cuộc khảo sát ý thức với một số kết quả thú vị.

Đánh giá sách

Điều thú vị đầu tiên với tôi chính là những ý kiến đánh giá tiêu cực. Một nhà bình luận có nên đánh giá tiêu cực cho cuốn sách hay không? Kết quả đưa ra nằm ở phần giữa. Một nửa cho rằng việc đánh giá tiêu cực cho một cuốn sách đó là đạo đức và một nửa cho rằng đó là phi đạo đức. Trở lại những năm 1987, có đến 74% cho rằng việc để lại một đánh giá tiêu cực là việc làm phi đạo đức. Bởi thế, xét trên bề mặt chung, chỉ số này đang được cải thiện tốt lên, nhưng tôi nghĩ rằng, đây không phải là vấn đề đạo đức. Một nhà phê bình phim vẫn có thể đánh giá một sao cho một bộ phim, điều này giới hạn bởi thời điểm mà bộ phim đó được phát hành. Bởi thế nên người đánh giá sách hoàn toàn có thể đánh giá không tốt cho cuốn sách đó nếu như nội dung của cuốn sách không phù hợp với hoàn cảnh hoặc không tương thích với mức giá mà cuốn sách đưa ra.

Chính những độc giả cũng đang bị mắc kẹt với sự tràn lan của các loại sách. Bởi thế, họ cũng như tôi, thích được cung cấp những ý tưởng tốt nhất, những sản phẩm tốt nhất, những gì không đáp ứng được sẽ bị bác bỏ. Do đó, những gì mà cuốn sách không đáp ứng được họ, họ hoàn toàn có thể đánh giá không tốt về cuốn sách đó.

Một câu hỏi dành cho hầu hết những nhà phê bình văn học là họ có biết tác giả hay không, và họ có được hưởng lợi nhuận từ những đánh giá tốt hay không, hoặc tương tự như vậy. Tuy nhiên, một thống kê đặc biệt sẽ trả lời cho một câu hỏi lớn mà hầu hết tác giả nào cũng có: Những người đánh giá sách có thực sự đã đọc toàn bộ cuốn sách của họ? Tôi đã nhìn thấy một trong những đánh giá về những cuốn sách của chúng tôi, chính nó đã làm tôi thực sự tự hỏi rằng họ có đọc cuốn sách của tôi hay không. Nhưng theo sự nghiên cứu này, những người đánh giá sách nhìn chung sẽ là không đạo đức nếu như không đọc hết nó.

 Đánh giá sách chưa bao giờ là việc làm đơn giản. Việc đánh giá lại một cuốn sách mình đã đọc giúp cho những tác giả, nhà xuất bản có thể hiểu được những điểm thiếu sót của mình, hiểu được nhu cầu thực sự từ phía độc giả là gì để có thể hoàn thiện hơn về những tác phẩm sau này của mình.

Một người đánh giá sách hoàn toàn có thể đánh giá một ý kiến tích cực hay một ý kiến tiêu cực cho cuốn sách của mình. Việc đánh giá là một ý kiến cá nhân của mình dành cho tác phẩm. Bởi thế, ý kiến có thể là ý kiến tích cực, ý kiến tiêu cực. Dù tích cực hay tiêu cực hoàn toàn không phải là vấn đề có đạo đức hay không, chỉ là tác phẩm đó có đáp ứng được nhu cầu của mình hay không mà thôi. Tuy nhiên, một điều bạn cần chú ý khi đánh giá sách. Nếu không đánh giá thì thôi, một khi bạn đã đánh giá sách thì bạn hãy cam kết rằng bạn đã đọc hết cuốn sách đó.

Một người đánh giá sách với ý kiến tiêu cực không phải là vấn đề không có đạo đức mà đạo đức tồi trong việc đánh giá sách thể hiện ở cách bạn chưa từng đọc cuốn sách đó mà đã vội đánh giá về nó rằng nó không tốt, không hay,… hay những ý kiến đại loại tương tự như vậy.

Các tác giả sẽ không quá buồn khi nhận được một đánh giá tiêu cực, đó chỉ là vì tác phẩm của họ chưa phù hợp, tuy nhiên, họ sẽ thật sự buồn nếu như không có tác phẩm của mình chưa được mở ra đã vội bị kết luận những ý kiến tiêu cực.

Cũng theo đó, chúng ta không nên đánh giá một cuốn sách thông qua bìa của nó. Đừng chỉ khi nhìn thấy thiết kế một cái bìa không được vừa mắt mình mà đã vội đánh giá, có thể bên trong nó là cả một gia tài kiến thức phù hợp với bạn đấy!