Đạo đức trong việc Review sách

Tôi vừa mới gửi đi toàn bộ bản đánh giá cho một cuốn sách chúng tôi mới phát hành vào mùa xuân vừa rồi, và thật khó để biết được ai sẽ là người đánh giá nó. Tôi đã gửi bản đánh giá đó đến những nhà bình luận sách có tiếng, tuy nhiên tôi không hi vọng lớn lắm. Tôi đã cho họ một không gian giới hạn để họ điền vào những cuốn sách mà họ nhận được. Tôi mong rằng, một vài người sẽ đủ lịch sự để có thể đọc cuốn sách và viết một vài từ về nó, một vài từ hoặc không.

Nếu như tôi muốn biết về các nhà bình luận sách hoạt động như thế nào thì chúng tôi đã biết được nó nhờ ngày hôm nay. The National Book Critics Circle đã công bố kết quả từ cuộc khảo sát ý thức với một số kết quả thú vị.

Đánh giá sách

Điều thú vị đầu tiên với tôi chính là những ý kiến đánh giá tiêu cực. Một nhà bình luận có nên đánh giá tiêu cực cho cuốn sách hay không? Kết quả đưa ra nằm ở phần giữa. Một nửa cho rằng việc đánh giá tiêu cực cho một cuốn sách đó là đạo đức và một nửa cho rằng đó là phi đạo đức. Trở lại những năm 1987, có đến 74% cho rằng việc để lại một đánh giá tiêu cực là việc làm phi đạo đức. Bởi thế, xét trên bề mặt chung, chỉ số này đang được cải thiện tốt lên, nhưng tôi nghĩ rằng, đây không phải là vấn đề đạo đức. Một nhà phê bình phim vẫn có thể đánh giá một sao cho một bộ phim, điều này giới hạn bởi thời điểm mà bộ phim đó được phát hành. Bởi thế nên người đánh giá sách hoàn toàn có thể đánh giá không tốt cho cuốn sách đó nếu như nội dung của cuốn sách không phù hợp với hoàn cảnh hoặc không tương thích với mức giá mà cuốn sách đưa ra.

Chính những độc giả cũng đang bị mắc kẹt với sự tràn lan của các loại sách. Bởi thế, họ cũng như tôi, thích được cung cấp những ý tưởng tốt nhất, những sản phẩm tốt nhất, những gì không đáp ứng được sẽ bị bác bỏ. Do đó, những gì mà cuốn sách không đáp ứng được họ, họ hoàn toàn có thể đánh giá không tốt về cuốn sách đó.

Một câu hỏi dành cho hầu hết những nhà phê bình văn học là họ có biết tác giả hay không, và họ có được hưởng lợi nhuận từ những đánh giá tốt hay không, hoặc tương tự như vậy. Tuy nhiên, một thống kê đặc biệt sẽ trả lời cho một câu hỏi lớn mà hầu hết tác giả nào cũng có: Những người đánh giá sách có thực sự đã đọc toàn bộ cuốn sách của họ? Tôi đã nhìn thấy một trong những đánh giá về những cuốn sách của chúng tôi, chính nó đã làm tôi thực sự tự hỏi rằng họ có đọc cuốn sách của tôi hay không. Nhưng theo sự nghiên cứu này, những người đánh giá sách nhìn chung sẽ là không đạo đức nếu như không đọc hết nó.

 Đánh giá sách chưa bao giờ là việc làm đơn giản. Việc đánh giá lại một cuốn sách mình đã đọc giúp cho những tác giả, nhà xuất bản có thể hiểu được những điểm thiếu sót của mình, hiểu được nhu cầu thực sự từ phía độc giả là gì để có thể hoàn thiện hơn về những tác phẩm sau này của mình.

Một người đánh giá sách hoàn toàn có thể đánh giá một ý kiến tích cực hay một ý kiến tiêu cực cho cuốn sách của mình. Việc đánh giá là một ý kiến cá nhân của mình dành cho tác phẩm. Bởi thế, ý kiến có thể là ý kiến tích cực, ý kiến tiêu cực. Dù tích cực hay tiêu cực hoàn toàn không phải là vấn đề có đạo đức hay không, chỉ là tác phẩm đó có đáp ứng được nhu cầu của mình hay không mà thôi. Tuy nhiên, một điều bạn cần chú ý khi đánh giá sách. Nếu không đánh giá thì thôi, một khi bạn đã đánh giá sách thì bạn hãy cam kết rằng bạn đã đọc hết cuốn sách đó.

Một người đánh giá sách với ý kiến tiêu cực không phải là vấn đề không có đạo đức mà đạo đức tồi trong việc đánh giá sách thể hiện ở cách bạn chưa từng đọc cuốn sách đó mà đã vội đánh giá về nó rằng nó không tốt, không hay,… hay những ý kiến đại loại tương tự như vậy.

Các tác giả sẽ không quá buồn khi nhận được một đánh giá tiêu cực, đó chỉ là vì tác phẩm của họ chưa phù hợp, tuy nhiên, họ sẽ thật sự buồn nếu như không có tác phẩm của mình chưa được mở ra đã vội bị kết luận những ý kiến tiêu cực.

Cũng theo đó, chúng ta không nên đánh giá một cuốn sách thông qua bìa của nó. Đừng chỉ khi nhìn thấy thiết kế một cái bìa không được vừa mắt mình mà đã vội đánh giá, có thể bên trong nó là cả một gia tài kiến thức phù hợp với bạn đấy!

Xuất bản sản phẩm là gì?

Xuất bản sản phẩm là một hoạt động tổ chức nội dung, hình thức, in ấn và phổ biến các ý tưởng dưới dạng văn bản như sách, báo, tạp chí, và ngày nay còn xuất hiện xuất bản đĩa CD,…

Sản phẩm trong lĩnh vực xuất bản được tạo nên nhờ những ý tưởng, những ý tưởng đó có thể là tập thơ, tập truyện ngắn, sách khoa học,… Và những sản phẩm xuất bản này được thực hiện tại các công ty xuất bản.

Xuất bản là một lĩnh vực được nhà nước quản lý tương đối khắt khe, nhờ đó mà để có thể xuất bản một sản phẩm, nhà xuất bản đòi hỏi phải có giấy phép xuất bản.

Nhà xuất bản là gì?

Nhà xuất bản là một đơn vị xuất bản sản phẩm như sách, tạp chí, báo, CD, âm nhạc,… Nhà xuất bản sẽ là người chịu trách nhiệm về nội dung sản phẩm mình tạo ra không vi phạm pháp luật, không vi phạm bản quyền tác giả và mỗi tác phẩm xuất bản phải có sự đồng ý cũng như có thỏa thuận rõ ràng với tác giả.

Lĩnh vực xuất bản sản phẩm nói chung và xuất bản sách nói riêng đã đang và sẽ là một lĩnh vực ngày càng phổ biến và được chú trọng tại Việt Nam cũng như trên toàn thế giới. Tại Việt Nam, có trên 50 nhà xuất bản lớn nhỏ khác nhau với những lĩnh vực khác nhau. Trong lĩnh vực xuất bản sách, chúng ta phải kể đến những tên tuổi như: Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, nhà xuất bản Tri Thức, nhà xuất bản Kim đồng, nhà xuất bản Trẻ,… Những tên tuổi nhà xuất bản này gắn liền với sách giáo dục, sách đọc, sách đời sống, hay truyện ngắn,…

Trên thế giới, chúng ta có thể kể tên một trong các nhà xuất bản thế giới nổi tiếng trong lĩnh vực xuất bản sách như: nhà xuất bản đại học Oxford, Nhà xuất bản Đại học Cambridge, Nhà xuất bản Đại học California, Nhà Xuất bản Đại học Hawaii, Nhà Xuất bản Đại học Hawaii, Penguin Random House…

xuất bản sản phẩm
xuất bản sản phẩm

Giấy phép cần thiết để xuất bản sản phẩm là gì?

Giấy phép cần thiết để xuất bản sản phẩm chính là văn bản thỏa thuận giữa tác giả và nhà xuất bản. Đây không phải là hình thức chuyển giao bản quyền của tác giả cho nhà xuất bản mà chỉ là tác giả giữ lại bản quyền của mình và trao cho nhà xuất bản giấy phép để tái tạo và truyền đạt tác phẩm hàn lâm và những quyền nhất định khác cần thiết để xuất bản sản phẩm của mình. Vậy làm thế nào để có giấy phép xuất bản?

Xin giấy phép xuất  bản là việc làm cần thiết đầu tiên trước khi xuất bản sách hay xuất bản bất kì sản phẩm nào. Tác giả hoặc công ty đại diện sẽ chọn một nhà xuất bản có chức năng phù hợp với nội dung của cuốn sách, hay của sản phẩm, gửi bản thảo trên giấy A4 cho Nhà xuất bản. Công việc của một nhà xuất bản sẽ là đọc duyệt, biên tập lại nội dung theo đúng quy định của pháp luật, loại bỏ đi những tác phẩm trái với quy định của pháp luật.

Sau khi nội dung kiểm duyệt được pháp luật cho phép và đáp ứng được quy định chung thì Nhà xuất bản sẽ báo cáo, đề chất với cơ quan chủ quản và Cục xuất bản để xin giấy phép. Giấy phép sẽ được kí bởi Giám đốc hoặc Phó giám đốc được ủy quyền của các NXB và có thời hạn rõ ràng cũng như nơi chỉ định in xuất bản phẩm.

Quy trình xuất bản sản phẩm

Việc đầu tiên là cần phải có giấy phép xuất bản. Sau khi đã có giấy phép xuất bản thì quá trình xuất bản sách, báo, tạp chí,… sẽ được tiến hành theo quy trình dưới đây.

Một quy trình xuất bản sách, xuất bản sản phẩm thường bao gồm những khâu cụ thể như sau:

– Thông tin chung bao gòm khổ giấy, loại giấy, loại bìa. Mỗi sản phẩm có những khổ khác nhau tùy theo sở thích của tác giả.

Đối với xuất bản sách, khổ giấy phổ biến trên thị trường hiện nay là 10×15.5, 13×19, 13×20.5, 13.5×20.5, 14.5×20.5, 16×24, 19×27.

Loại giấy thường được sử dụng để in sách, báo là Bãi Bằng, Tân Mai,… với chỉ số độ trắng 84 – 92 ISO. Dịnh lượng 55-120g/m2.

Có hai loại bìa chính là bìa cứng và bìa mềm được in giấy couche định lượng 200 – 300g/m2

Sách thường được đóng gáy bằng ép keo hoặc khâu chỉ ép keo. VỚi những cuốn sách dày thì ép keo là phương pháp hiệu quả, với cuốn sách mỏng thường được đóng gáy bằng gim.

– Thiết kế bìa sách: bìa sách phải được thiết kế minh họa cho nội dung bên trong. Thiết kế bìa sách cũng có những quy định chung như:

  • Bìa 1 phía trước của cuốn sách phải ghi rõ tên tác giả, tên tác phẩm, nhà xuất bản.
  • Bìa 4 phía sau cùng cuốn sách phải ghi rõ giá tiền cho một cuốn sách, phải có mã vạch chuẩn và có thể in hình tác giả ở bìa 4 để giới thiệu về tác giả. Hoặc cũng có thể tóm tắt, trích dẫn những gì hay nhất của cuốn sách ở mặt bìa này.

– In, gia công, đóng gói: Sau khi đã có bìa sách, có nội dung thì nhà xuất bản tiến hành in, gia công và đóng gói để tạo thành xuất bản phẩm.

– Phát hành: Đây là công đoạn sau cùng của một bộ sản phẩm xuất bản. Sản phẩn xuất bản xong cần được kiểm tra chất lượng, nộp lưu chiểu lên Nhà xuất bản đã cấp phép, sau khoảng 7 ngày nếu sách không có vấn đề gì sẽ được phát hành và có lệnh phát hành từ nhà xuất bản.

Bằng việc nắm chắc kiến thức về xuất bản sản phẩm, hiểu được xuất bản sách như thế nào cũng như biết được những nhà xuất bản có tiếng, bạn có thể đem ý tưởng của mình biến thành một xuất bản phẩm, chia sẻ với đông đảo mọi người hơn.

PUBLISHER – RULES WHICH THE LIFE OUT OF PUBLISHING

There’s long been a rule that publishers may not review the books they’ve published. It makes sense to nearly everyone simply because the publisher is obviously biased in favor of the book; after all, a publisher global is the one who has invested in the book and wants to make money in return. But is this really fair?

You might think that investment vote speaks enough on its own, but that’s like saying a book review that reads , “I like it a lot!” tells a reader anything. Why can’t publishers (publisher jobs) say why they opted to publish the work? Even if you are the cynical type who thinks the answer to “why publish it” is “to make money,” what makes the publisher think the book will sell — and sell enough that they are willing to invest in it? Authors have the opportunity to be interviewed and discuss what motivated or inspired them, so why not publishers?

Obviously, reviews done by publishers should clearly be stated as such; I don’t believe anyone should hide their connections to a book (or any product). But in a world where it is now acceptable for publishers and authors to pay for book reviews, why isn’t it possible to let publishers have their say?

One of the primary reasons we became publishers was based on the excitement of reading, of being able to print books we liked therefore making them available for other readers. In the current state of publishing affairs, we are unable to gush with enthusiasm about our books. Our vote to invest is all we are allowed to say (other than press releases which are to be facts only, ma’am.) Here I am, stuck being silent, unable to share my excitement at offering this book to readers. Frankly, that sucks.

So does not being able to enjoy talking with authors. I love talking with authors. I love hearing how they came up with that particular idea, what inspires them — and what happens to them out & about as they live the role of published author. Why I am I forbidden to share these stories?

Somewhere along the line publisher news pride or any PR has become synonymous with dirty trickery. That may be true for many organizations; but it doesn’t have to be. If a publisher pearson clearly states that they are the publishers of the work, doesn’t that give readers and possible book buyers the opportunity to think and decide for themselves?

(At least it’s more honest, in my opinion, than a paid reviewer writing about books.)

Consumers buy thousands of items based on a commissioned salesman’s pitch — a person who is paid if and only if we buy from him. We scrutinize what he says, using common sense to look past face value to evaluate if what he says is true. We’ll take the advice of others, read reviews, and for larger purchases consult consumer guides before deciding what we want to buy. Are clearly disclosed publisher comments, reviews or author interviews any different than the pitch of a salesman paid on commission?

I don’t think so.

Rules which suck the life out of publishing and the spirit out of reading itself are rules meant to be broken.

So I’m going to begin this journey of talking about our own books. I’m going to dish with Ephemera Bound authors and editors. I’m going to enjoy what I do. If I’m lucky, readers are going to share with me too.

Is this a bit unorthodox? Yeah. But then Ephemera Bound isn’t your typical press. We don’t settle for “that’s just the way it’s done” — especially if it sucks so much fun out of publishing.

Publishing should at least be as much fun as reading which, as any reader will tell you, involves sharing your thoughts about the book. We can accept that. And we hope you can too.